Đời không là một tờ giấy
Mà anh muốn viết cái gì, chính anh
Nhưng đời là những khúc quanh
Cọng nhiều ngã rẽ
Tiếng đàn dẫn anh đi lần vào cõi vô ngôn
Chưa kịp gởi lời chào buổi sáng
Những âm thanh dần dần mắc cạn
Còn may
Hãy để thao thức đi về với thao thức
Trân trọng nỗi buồn xưa
Hãy để bài thơ đi hôn môi người
Khỏi ray rức nhớ
Hãy để hơi thở quyện cùng hơi thở
Như là đã một, từ hai
Cùng trong khoảnh khắc là vô tận
Ơn một người xa nốt bổng, trầm…