Chàng vốn biết có những điều không thể
Nhưng vẫn buồn khi ngắm ánh mây trôi
Bước chân quen qua núi lại qua đồi
Cái có thể, chỉ là, không có thể…
Chàng vốn nhủ hãy coi là số phận
Cánh đồng xưa giờ cũng đã xanh rồi
Khép tâm tình, từng bước, bước đi thôi
Thời vô tận, trong đất trời vô tận
Chàng vẫn khuyên sẽ một ngày lú lẫn
Quên chính mình quên cả cái trăm năm
Thời về đâu cũng chẳn bận chi lòng
Rất đơn giản, chỉ là, không có thể
Nhưng tù ngục là hành trình không thể
Dẫu thế nào cũng phải thoát thân ra
Chàng phải biến trong chàng ngàn giọt lệ
Thành hùng tâm, cùng sông núi hoan ca
Bài Tháng Tư có một người trở lại
Trên sông xưa bằng chính cõi thơ mình