Có gì đó như một thần thoại
Nàng như một chiếc lá đến từ gió
Và biến đi
Anh cũng không còn nhiều để nói
Khi nhìn những con chữ từ tầng tầng đổ nát bước ra
Anh cũng không thể mời gọi
Ly rượu nầy cho những hồn ma
Có gì đó như một thần thoại
Nàng đã sống lại sau nhiều ngày chôn cất
Chỉ có những cành hoa
Không ngạc nhiên gì
Anh biết rằng bóng tối chỉ là ánh sáng biến thể
Đành nhìn thấy bằng bàn tay
Nhưng cũng đủ
Buồn thế nào khi biết
Những trái tim mỗi ngày mỗi lạnh hơn
Trong một thế giới đầy máu và nước mắt
Ôi giấc ngủ của thần
Ngàn năm là một khắc!
Hôn em trong mùa xuân…