Giữa Đêm Và Sáng

Ngồi với cỏ muốn hóa thân làm cỏ
Ngồi với cây cũng muốn hoá thành cây
Ngồi với gió lại thấy mình là gió
Ngồi nhìn mây bỗng chốc hóa thành mây

Có một buổi nhìn trang ta bỗng hỏi
Ngồi bên em ta sẽ hóa gì đây?
…………………………….
Thơ đi vì một khối tình,
Hay đơn giản chỉ vì mình rong chơi?
Thơ đi vì một lời mời,
Lạc từ viễn cổ trùng khơi, khôn tìm ?
…………………
Em bé ạ! ta có quyền gọi thế?
Khi bây giờ em không còn nữa tuổi đôi mươi
Em gái ạ, muôn đời em vẫn trẻ
Em trong ta ngàn kiếp vẫn nguyên là

Xinh đẹp mãi, dù thế nào, nhớ nhé!
Cùng thiên thu kiều mỵ mãi như hoa

Leave a Comment