Mai Còn Viết Lại Ca Dao

Đi viết nói cũng là đi viết gọi. Cõi bờ bờ nào cỏ mọc lá hoang vu, núi sông ai bỗng chợt sóng quân thù, bom đạn hát cùng đất trời mọi lối. Người còn sống còn nói về tội lỗi, người chết rồi đất sẽ phẩm bình nhau, tôi còn đi còn nặng trĩu ưu hoài. Ai chiến thắng và ai người không chiến thắng ? Rồi tự hỏi linh hồn ai lành lặn ? thương tuyết dày tuyết nặng giữa mùa hoa. Trường giang thơ sao tiếng khóc vỡ oà ? Thế gian mộng vì sao người đánh thức. Không bịnh hoạn mà cả người đau nhức. Không thân tình sao thấy thật tình thân. Bài thơ tôi đi thẳng tới linh phần, chỉ để nói “ chẳng có gì sống chết “. Đất gian khổ thôi hãy nằm nghỉ mệt, vài mươi năm lại hít thở sông hồ.Cuộc chiến nầy hy vọng chẳng hư vô. Vẫn còn lại chữ “ yêu người “ đằm thắm. Những ý nghĩ dưới trời cao xanh thẳm.Trên bờ hồ nhìn ngắm những khung mây. Trời không mưa nhưng mưa ướt một ngày. Xin cảm tạ chút màu xanh Mỹ Quốc. Cuộc chiến thật xa sao nghe đau từng khúc ruột, mai mốt nầy còn viết lại Ca Dao…

Leave a Comment