Bởi Khu Vườn Tự Nó Đã Thi Ca

Hôm nay thơ khóc chuyện người
Mai kia thơ viết nụ cười cỏ hoa
Tập chôn dần những xót xa
Mở trời thơ mộng phồn hoa an bình

Đừng nhai lấy sạn thời gian
Đừng nhọc lòng với những cây cầu gãy
Hãy để biển ý thức mang hia bảy dặm
Trồng cây trên những nỗi buồn

Có thể mùa đầu trái không ngon lắm
Kiên trì gieo tiếp mùa sau
Cố gắng thoa son cho môi thêm thắm
Rồi đi, quên mất chua cay

Thôi chẳng than trời trách đất
Cũng không quy tội về người
Cái ta, không cần tố khổ
Vì sao ?

Rồi có lúc thấy ra hư huyễn cũ
Là nhánh hồng trong mỗi phút giây qua
Rồi có lúc thơ không cần bút viết
Bởi khu vườn tự nó đã thi ca

Leave a Comment