Khi bom đạn xé thơ từng mảnh
Anh hôn em, có thể cuối cùng
Vợ ôm chồng…chuyến xe chuyển bánh
Con nhìn cha, đâu biết chia ly
Tôi biết, có một thời như thế
Muốn quên nhưng chẳng dễ gì
Ukraine, vì các anh tôi cầu nguyện
Như từng cầu nguyện, núi sông tôi…
Chúng tôi – tiền đồn chống Cọng – cho hòa bình thế giới
Các anh – thả xuống khí giới của mình – mong được núi sông vui
Cái kết, cả hai, rất mực ngậm ngùi
Tổ quốc tôi, triệu người lưu vong, mất đất đai biển, đảo…
Quê hương các anh bây giờ sông núi tan hoang…
Lý ra quê hương các anh phài là một con rồng bay lượn
Lý ra quê hương tôi không phải là một con cừu
Thôi thời chúng ta cùng nghe cha xứ giảng đạo
“ Có một nước trời chân thật ở trên cao ! “