Bàn tay cố rướn về phương ấy
Đành để mây trời tiếp hộ thôi
Người đi, người đi, người đi thật
Phận bèo, đâu thể trách dòng trôi…
Bàn tay vẫy gọi, bài thơ gọi
Lửa thắp trời đêm, nắng tật nguyền
Sương lạnh, đâu ngờ, sương thật ấm
Ôm người như thể đã tình thân
Không đứng trên Ukraine
Vẫn thấy ngàn hoa nát cả rồi
“ chinh chiến mấy người đi trờ lại “
Về ư ? đành đợi buổi luân hồi…
Ai kia từng khóc “ sinh nhầm thuở “
Khi hiểu rồi ra chuyện cũng thường
Đau xót, dẫu còn đau xót mãi
Ơ kìa, hoa muộn vẫn đầy hương !