Có những dòng sông không thể cạn
Là dòng sông mẹ với sông cha
Có những miền trăng không thể nát
Là trăng cố quận đã chia xa
Có những mùa xuân nặng với lòng
Là mùa xuân của những hoài mong
Ôi thời binh lửa, ôi binh lửa
Súng đạn theo người – những vết đâm
Bao nụ tình mang nặng với đời
Bao hồn oan nghiệt giữa trùng khơi
Bao nhiêu nướt mắt trên rừng vắng
Bao nỗi buồn mang tát ( múc ) chẳng vơi
Còn biết làm sao, chuyện đã rồi
Giận hờn chi nữa, một thời trôi
Với xuân ngồi nhớ về quê cũ
Lăng tẩm cho Người, biển lệ tôi…