Trái tim Phủ Sóng

Ngồi nhìn chữ bỗng mông mênh
Ví như mọi sự rằng quên, từ ngày
Xuân hề, chén…bạn, mời…say…
Bao nhiêu năm, những luống cày, tử sinh…

Về đâu ? chẳng bước đi mà !
Nhánh Bông Cải ấy đã là cố nhân
Vẫn còn một chút phân vân
Đúng cùng sai buổi Thu Phần đọc thơ ?

Đã không còn nữa đợi chờ,
Hay từ tâm thức vẫn mơ một ngày ?
Em còn viết đó, đều tay ?
Mở từng trang, mở từng ngày, mở ra…

Áo Xuân, mượn áo ngàn hoa
Tình Xuân, mượn chuyến đò xa, ngược dòng
Rằng thì chín nhớ, mười mong
Trái tim phủ sóng trên dòng thời gian

Leave a Comment