Nặng Mang

Hắn không bắt thơ đi làm chính trị
Nhưng hắn chợt nhìn chính trị là thơ
Biên thành lãng tử
Hay vó ngựa trường chinh cho một cõi bờ

Đọc “ Thủ Đoạn Chính Trị“ của Vũ Tài Lục
Hắn khuyên mình hãy đứng xa mà nhìn
Dù tận cùng hắn biết
“ muốn cải cách xã hội nầy ngoài chính trị : Làm chi ? “

Hắn có một giấc mơ
Cho màu xanh đại tộc
Hắn mong những bài thơ của mình
Làm phân xanh nụ lộc

Những thao thức đã không còn thao thức
Một sớm vô tâm viết xuống tình cờ
Thì ra từ tận cùng xương thịt
Hắn chưa từng quên được bến sông xưa…

Leave a Comment