Hai hôm rày tôi thật sự lười nhát
Lý ra tôi đã đặt tên cho
Lý ra tôi đã viết ký sự
Lý ra tôi đã to nhỏ về những chuyện hoang đường
Cũng có thể hoang tưởng
Ánh sáng vào những ngày cuối Thu thật dịu
Tôi nhìn những con hải âu và hỏi : Thế nào là thật nghĩa của tự do ?
Rồi tôi cũng quên
Có những điều không cần phải nhớ
Đã lâu rồi
Từ thời trăng huyết
Bên ngọn đèn dầu ngồi đọc chuyện người ly khai
Thượng Đế thật tình rộng lượng
Tôi thả nụ cười vào trong chai
Bây giờ
Cái hôm nay, cái hôm qua và cái ngày mai
Tất cả như vừa chín tới
Và tôi cần phải đợi
Đôi khi không biết mình viết điều gì
Viết như để viết
Viết dẫn vào chỗ không biết
Tầm nguyên