Mưa Trong Vườn Thúy

Thương nhớ một thời mưa xứ Quảng
Một thời không cả áo che mưa
Giọt ai rơi nặng trong vườn nhỏ
Đôi mắt tròn nay một hướng nào ?

Từng thích trong mưa nhìn sóng bạc
Nhìn ông câu thả lưới ven sông
Dăm con én nhỏ đùa trên nước
Nghe quặn lòng đau với đất sâu

Mưa một thời nhưng ướt một đời
Mưa nguồn gió núi cố nhân ơi
Nụ cười tuổi trẻ không còn nữa
“ Xứ nầy,nhân kiệt !; đất nầy,linh ! “

Em thả “ trời mưa “ vào mạng ảo
Nhưng mưa rất thật ở quê nhà
Nhớ xưa Sông Vệ trời mưa xám
Em mắt to nhìn khách lạ qua…

Leave a Comment