Chúc

Bỗng nghe đời thoáng hoang vu
Ngoài song lá rụng, thương, Thu lại về…
“ Trường Tương Tư “ của ngàn năm cũ
Dài lê thê !

Một chút nẳng cho bình minh cũng nhạt, sao ?
Nàng không còn mời gọi, sao ?
Rượu không đủ ấm ?
Lá quên để lại lời chào ?

Bỗng thích được nghe tiếng đàn, tiếng trống
Thích được nhìn người nhen lữa giữa ngày đông
Vẫn còn, để có, từ không
Những bàn tay bắt, những (tấm) lòng thăng hoa…

Leave a Comment