Tôi tiếp tục thả xuống, thả xuống,để rồi tôi kéo lên
Sợi dây đứt từ khởi đầu hưng phấn
Chưa có chiều nào em ngủ trong thơ
Tôi vẫn trôi hoang, tôi đợi từng giờ
Tôi tiếp tục thả vào, thả vào những giấc mơ tôi
Những con đường mới, những thành phố mới
Những con sông những bến tàu
Tôi thả vào núi non sa mạc
Tôi thả vào cây cao bóng mát
Tôi thả vào mỹ nhân cùng nụ cười
Tôi – kẻ xài tiền giả
Ngồi ăn mì tôm giữa giấc mơ mình
tôi biết trên trời – thả lên – không thể
dù tôi chưa từng khánh tận với niềm tin…