Bài Thơ An Vui

Rồi một ngày sẽ không còn ai nhớ
Cũng đúng thôi
Rồi một ngày ngay cả lịch sử cũng quên
Dài quá mà
Rồi một ngày tất cả đều mới
Chỉ là : Có thật không ?

Làm sao biết cái gì trong trái tim nàng
Nơi đôi mắt sầu muộn đó
Chắc không có tình yêu đâu

Ngay cả những điều được cho là đúng nhất
Vẫn có vài sai lầm
Mưa muôn đời nặng hạt với trăm năm

Trong ngày Hạ Con Ve Sầu sám hối
Trong ngày Thu bao nhiêu người tâm cảm cùng Thu
Thơ đi vào uyên mặc
tôi ru mình bình yên

Đã không còn chuyện cũ, rằ̀ng xưa…
Thời muốn kể lấy gì để kể
Bài thơ an vui trong chỗ tật nguyền…

Leave a Comment