Anh lặp lại, kẻo không, em quên mất
Một trăm năm, còn có, một trăm năm
Em dẫu xa, tình vẫn cứ đèo bòng
Em dẫu chết tình không hề chấm hết
Anh nhắc lại, một lần vần đã dệt
Thơ lên đường làm sứ giả của tình yêu
Sẽ còn nguyên cùng gió sớm mưa chiều
Ánh mắt theo em hòa cùng với đất
Anh nhắc lại điều thiên thu chân thật
Em cứ đi như chẳng biết về người
Em cứ đi và tỏa sáng nét hồng tươi
Tình anh đó nâng bàn chân em bước
Anh nhắc lại,mai nầy, như thuở trước
Một bàn tay còn đợi một bàn tay
Trái tim chờ nhưng chẳng chút sầu đau
Mãi ngâm vịnh cùng Thu lời chúc phúc…