Đã ngồi giữa những mây ngàn liễu rũ
Và gieo mơ trên những bến sông buồn
Câu thơ viết mượn ngôn từ của đá
Cùng đơn sơ lời cỏ rạ làng quê
Đã đứng nhìn những cánh đồng lúa mì bát ngát
Trên quê người, vẫn thấy đó, quê ta
Vẫn thấy hoa cau, hoa cải, hoa cà
Thấy ta đợi ngày nước non thống nhất
Đã tự hỏi vì sao buồn tênh sự thật
Có chông chênh gì trong cái đúng sai
Sao cứ thường buồn sao cứ bi ai
Khi giấc mộng đã thành rồi – một nửa
Đừng mong hái trái quá tầm tay với
Đừng kinh doanh khi không biết bán cùng mua
Bởi tận cùng chỉ được một từ – thua !
Rồi năm tháng, ta với trời, sám hối
Khi hiểu được, nhìn thiên thu – tịch mịch
Rằng đúng sai là chuyện của muôn đời…