Chữ không là đá nhưng là đá
Thơ viết chưa xong đã tự chìm
Thương chỗ tình treo, dây chỉ nhỏ
Không cần gió động, xót xa rơi
Sông đời, sóng vỗ trùng khơi
Núi chưa từng nói một lời – Trầm tư
Hình như thơ viết là dư
Sao không chữ chết ngay từ khởi nguyên
Mai tôi và em
Bình yên
Ngồi trên cánh gió
Trông người điểm trang