Tôi ngồi đọc như mỗi ngày ngồi đọc
Tôi ngồi nhìn như mỗi ngày ngồi nhìn
Chiếc cầu nói và con đường nói
Chữ rối mù lội giữa dòng sông
Tôi biết nỗi buồn từ con Covid
Nỗi hắt hiu từ những bữa cơm rau
Tôi biết những niềm đau xé thịt
Chỉ có thể lấy mắt nhìn không thể giúp cho nhau
Tôi ngồi coi sự lặp lại của lịch sử
Biết làm gì hơn ngoài một tiếng thở dài
Dù gì Afghanistan đã qua thời binh lửa
Hai mươi năm bây giờ và hai mươi năm một thời xa
Tôi soi cuộc đời như thể trăng soi
Thơ bất lực không thể làm cách mạng
Em hỏi tôi “ Anh, nơi cuộc đời hữu hạn,
Làm sao mở ra được cái vô cùng ? “
Tôi ngồi, trước mặt là bình minh
Hình như lá đang vui với nắng
Tương lai ấy dẫu không hề hẹn
Vui với ngày,tôi động viên tôi…