Thời của buồn nôn
Thời của hủy diệt
Thời của sám hối
Thời của trăng ru những cánh đồng lầy lội
Thời của những bình minh đi van vái nụ cười
Cũng là thời của sự trổi dậy
Cũng là thời sông Thu tuôn chảy
Đến từng những trái tim khô
Thơ vươn lên từ những nấm mồ
Thơ có mặt trên từng vùng binh lửa
Thơ chẻ nhỏ,chia nhau,thơ làm điểm tựa
Thơ vì người,mở lại,lối đi quen
Chúng ta vẫn còn nhau
Ngày nối tiếp ngày
Mặt trời xuyên qua khung cửa
Mây lừ đừ cùng những lá xanh rung…