Bao Nhiêu Sức Người Cho Một Cành hoa

Chữ bất lực,chữ vô hồn,chữ nhọc

Chữ tà huy trên từng mái tóc

Em cho tôi mượn chút tình đầy ?

Những con thuyền không đủ đẹp dòng sông

Những cõi nhớ chìm trong cõi nhớ

Rồi có một ngày người quên cả thở

Đừng hỏi tôi hoang vu là gì ?

Giữa ngàn người,giữa phố thị, có vui không ?

Hay phải học từ ngọn Cỏ Bồng

Trụ chưa từng trụ

Yên tĩnh trong dòng thác lũ

Không là thần thánh gì

Tôi xới cỏ ,trồng  hoa, tưới nước

Đợi mặt trời thả xuống bình minh

Ngày nối ngày những tiếng cười,những tiếng khóc,những tiếng kinh cầu,cùng những bon chen

Thượng Đế mở ra khởi đầu nhưng không có ngày kết thúc

Nên chúng ta cứ trong guồng trục

Quay

Bài thơ dài cho buổi sáng hôm nay

Bao rả mục vốn cần thách thức

Em gắng bước cho dù đau nhức

Bởi ngày mai chúc tụng ngày mai

Bởi ngày mai vẫn cứ thế bi, hài

Đừng oán trách vốn trần gian là thế

Bao nhiêu con sông bao nhiêu dòng lệ

Bao nhiêu sức người cho một cành hoa…

Leave a Comment