Thần thoại thật giản dị
Nàng vùa hôn tôi
Ồ,ý nghĩ vẽ nên buổi sáng !
Nàng thú vị ôm những con chữ của nàng
Thu phong quay tròn cùng đôi mắt nhảy múa
Không còn là giả dụ nhưng là trùng điệp sóng thi ca
Ngày mơ cho đêm về ôn tập
Vạt áo nàng lướt qua trong vùng tưởng vọng tôi
Bài thơ ra đời từ hổn độn
Đã không còn phân ly
Ngàn năm sau là gì ?
Tôi và em còn gặp ?
Hình như mọi việc đều có thể
Trong trái tim mùa Xuân.