Rằng thì là, nhát dao đâm
Thấy người tỉnh rói, thấy mình tay run
“ mồ cha một kiếp “ mà câm
Trước kia đã chẳng có thời cảm ơn
Bỗng thương về những mùa trăng
Bỗng thương những cái lằng nhằng không đâu
Tài hoa thức giữa dòng sâu ?
Hay cô đơn bước lên lầu thốn tâm ?
Cũng coi như cuộc vẫy vùng
Một thời của mấy muôn trùng đã qua
Nhân sinh được cái khề khà
Có là phúc phận không là thặng dư
Em còn phiền giận ta ư
Gió xô dạt gió mây lừ đừ mây
Chữ không vun chút tình gầy
Miền sơ ngộ cỏ hoa đầy cỏ hoa…