Khi tôi ngồi với bóng mình
Thấy ra có cũng như hình là không
Khi tôi ngồi cạnh khóm bông
Thấy ra em đã mênh mông đất trời …
Bây giờ em đã quên tôi
Đất xưa cũng đã quên người năm xưa
Về ? – không ? – chốc – đã già rồi
Trên đầu – mây lững lờ trôi – vô tình
Tôi không còn trách với mình
Tôi không còn mượn câu kinh giải sầu
Đến là phúc – có duyên nhau !
Xa là nghiệp lực – cần ngày nghe chuông ?!