Ta mặc kệ chỗ ngàn sau phân hủy
Chỗ ngàn xưa là lịch sử tro than
Ngày thiếu bạn mượn ngàn phương thủ thỉ
Vườn không hoa thử vẽ vội vào trang
Một thời đọc và một thời vất sách
Một thời ngồi tỉnh lặng với mồ hoang
Nghe sương gió có chở lời lau lách
Hiểu muôn trùng còn một góc cư an
Rất nhiều lúc cùng cô đơn bước hẫng
Nhìn quê hương tê lạnh một phương Tần
Rất nhiều lúc bỗng thấy mình lẩn thẩn
Vừa ngâm thơ vừa quyét lá trong sân
Và cứ thế – cuộc đời – là cứ thế
Tai của trời không phải để trời nghe…