Đời sống chảy xuống tôi và chảy xuống em
Những sầu không hết cứ miêng mang
Những tình vụn vỡ người tang tóc
Những mắt buồn trong cả điểm trang
Đời sống thả xuống những lần đêm thức
Đành lấy oan khiên làm đá vàng
Đành cầm thuốc đắng là kinh tụng
Mơ hồ có thể suốt trăm năm
Đời sống là dao kích tật nguyền
Bao hồn vô tội đã bình yên
Bàn tay không với trời cao được
Chết giữa thời hoa cũng tự nhiên
Đời sống thiên thu bầm dập ấy
Em từng bước nhỏ mặc thời gian
Tôi đi lòng nhốt bao trầm uất
Để thấy em cười mộng vẫn xanh
Đời sống hành trên cái chẳng đừng
Cùng nhìn khi mắt lệ rưng rưng
Nhân tâm khép mở âm tàn tạ
Thơ tự trời cao khúc nguyệt cầm