Tôi đang thẩm thấu về những điều thiêu chột
Như làm thế nào cho cây khô nẩy mần
Hay một bài thơ bốc lửa
Nó không có cửa đâu
Thời Thượng Đế đi ra khỏi nhà thờ
Con người đối diện cùng tự thể
Làm thế nào tôi trần trụi chính tôi
Cho tiếng thở dài không còn chỗ bám
Cho mùa trăng thôi là mùa trăng xám
Và tình yêu từng bữa lớn lên
Tôi ngồi đợi cái không chờ đợi
Bài thơ tôi không nói được gì
Bài thơ tôi không thể bước đi
Tôi hy vọng cái không hy vọng
Được cũng hay không được cũng hay
Người có thể giùm không điêu khắc
Bình minh xanh cho buổi mai nầy…