“ núi không cao nhưng có tiên “
“ thơ không hề hay nhưng đầy hương “
Nước mưa hái lá trà xanh nấu
Cõi tục hồn riêng mộng bốn phương
Thiên hà ấy muôn vì sao sáng
Mỗi một vì sao là văn chương
Tôi ngồi ngắm với ngàn thiện niệm
Đã có nhau từ giữa khói sương ?
Duyên sinh hề,duyên diệt
Đã không còn chiến trường
Bài thơ làm khẩu súng
Viên đạn là tình thương
Trong trái tim của những người làm thơ
Không hề có biên giới
Trong giấc mơ của người làm thơ
Là bàn tay với tới
Em và anh từ mộng
Ôm nhau mà bước ra