Trong xã hội mà mọi vinh quang đều dành cho Đảng
Ngay cả một bài thơ cũng đành thui chột cho đại chỉ tiêu
Ngay cả một bài thơ cũng đánh tráo trời chiều
Thơ oan ức tôi ngồi khen oan ức đó
Trong một xã hội mà quê hương là quán trọ
Nên rất nhiều bài thơ còn một nửa con tim
Một nửa kia xa xót đi tìm
Cái trước mắt chỉ là không với tới
Tôi và em cả hai đều đợi