Một trận tuyết về hoa thối gốc
Những cành xanh ngủ với nghìn thu
Những hồn hoa chắc còn quây quất
Ôm mãnh vườn xưa chút nghĩa tình
Trời làm,nhận mệnh,ai người trách ?
Nhân họa may ra có mấy lời
Mà thôi,hoa với người không khác
Chết sống đâu ngờ chuyện bể dâu
Hoa chết ta trồng lại
Tâm chết làm sao đây
Con nước trôi xa mãi
Người đi đành như mây
Thôi hãy vì hoa vun liếp cũ
Vì hoa trồng lại giống hoa xưa
Vì hoa tưới nước cùng phân bón
Tái dựng đời nhau giữa nắng mưa
Không buồn vì cái mất đi
Chỉ buồn than thở
Chỉ buồn khoanh tay
Vườn xưa trả lại một ngày
Hoa chào em bước
Hương bay chúc mừng
Nơi những điều có thể
Thương những điều trông mong
Từng học làm nhân kiệt
Sao để lệ quanh tròng…