Chạy và chạy-nỗi buồn tôi
Chạy và chạy-ham muốn tôi
Chạy và chạy-tù ngục người
Chạy và chạy-cho kịp chuyến tàu tốc hành
Chạy và chạy-trước khi khung cửa khép
Rách từ bàn chân rách lên lồng ngực
Cái nóng còn nguyên cái nóng ban đầu
Không có gì
Dầu có gì cũng không có gì
Sương nguyện
Thế gian mời ta một buổi
Ta mời thế gian ngàn năm
Em chẳng bao giờ là người khách cuối
Trên chuyến xe đò tôi kiếp kiếp hành trình
Đi thôi mà chẳng tới
Nụ cười-thiên thu-xinh.
Gặp nhau dù chẳng đợi
Ôm nhau trong vô tình
Ngộ nhận lấy sao trời làm gương soi
Nên tất cả đều hữu lý
Ví dụ mai nầy em quên tôi