Tôi Tặng Cho tôi nụ Cười Em

Tôi đã ăn con cá mà quên nhìn ngắm biển cả

Vậy mà,đọc bài thơ em xong,tôi hình dung thấy một người đàn bà

Thì ra,

Em vĩ đại hơn biển

Cái còn lại từ những con chữ là phần thưởng từ trời

Rờ bụng không nhiều lắm

May nhờ em thêm trang

Tôi đã sống rất nhiều ngày nhưng chưa có một ngày trọn vẹn sống

Tôi chữa hơi nhiều nên đẻ thường thiếu Tháng

Làm gì dám trách ông xanh

Một ngày

Trái núi thành viên sỏi

Tôi tặng cho tôi nụ cười em

Leave a Comment