1,
Vận thái Xuân thời tận túy ca
Giang sơn trẻ mãi tứ sao già
Uống thôi đạo ở trong lòng chén
Men nở tâm tình bút nở hoa
2,
Xuân nầy thôi hẹn với Xuân sau
Bánh mứt mai kia sẽ đặt bày
Nhớ nước lên chùa đi lễ Phật
Thương nhà lòng thẹn ngắm nêu bay
Ba mươi tay trắng can gì nhỉ
Ta vững lòng tin có một ngày
Hoa sẽ vì ta mà lại nở
Tình nầy mai trả một thời vay
3,
Viết dẫu ngàn câu-sự- cũng thừa
Thăm nhờ lối mộng có như chưa
Lời không chở được tâm thường thốn
Chữ cũng buồn như bất tận mưa
Cố lý cười khan : Hành sáo lộ
Quê người thôi kệ : sớm làm trưa
Thời qua hãy để bình sinh mộng
Theo gío Xuân về bến nước xưa….