Mùa Thơ

Ngồi trong bình minh nầy thấy ra một bình minh khác

Chữ vô tình dẫn tôi đi chơi xa

Nơi có những cây hoa rất già,đã chết

Tôi hy vọng có thể chào kịp một góc linh hồn

Nơi có người con gái làm thơ thả xuống miền oan trái

Anh ấy đã hiếp em anh biết không

Chín tháng mười ngày

Em có muốn làm đàn bà đâu

Giấc mơ thánh nữ

Nơi ai đó hy vọng có thể xoa dịu những phận ngườii bất hạnh

Những khốn khó đời thường

Nơi những tâm tình còn lại với văn chương

Chữ vô tội một mai thành có tội

Nơi chiến thắng lại phải cần sám hối

Nơi người đi không lối để quay về …

Ngôi trong bình minh căng buồm lộng gió

Đi như từng đã đợi

Đến như từng đã chờ

Hát gọi

Mùa thơ

Leave a Comment