Thương Tâm

Khi rừng không còn là mảnh rừng xưa

Những con voi rất nhiều con đi lạc

Những con voi với từng bữa ăn thiếu lá

Thiếu dòng nước trong và thiếu cả bầy đoàn

Những con voi buồn đi tìm lại mảnh rừng hoang

Những con voi đi tìm lại con voi đầu đàng

Chúng không thấy không còn tìm thấy nữa

Chúng không thấy cho mình điểm tựa

Về đâu

Con voi đầu đàng bỗng biến mất

Có những điều khó lòng là sự thật

Lại thật như điều láo nhất trên đời

Những con voi buồn với từng bước tả tơi

Cùng tiếng hống làm đại ngàn nhỏ lệ

Chuyện ngàn sau là chuyện kể

Một thời thương tâm.

Leave a Comment