Cho đến một ngày cây hoa hồng bỗng hiểu ra
Nó được sinh không bởi mủa Xuân hay tình ái
Cũng như một ngày người đàn ông thấy mình tồn tại
Không phải để chờ nhau
Cho đến một ngày lời buồn từ giếng nước sâu
Chứa đựng những van xin tiền kiếp
Nơi những trái tim không thể nào bắt kịp
Mùa xa
Không có giảng giải cần thiết cho một đôi tai đang ngủ
Là chuyện của giấc mơ và những đi về
Nơi ánh sáng không có bình minh vẫn sáng
Không là đợi chờ mà uống tận những say sưa
Cho đến một ngày phép lạ hiển linh
Chỉ cho hai người biết
Gió từ muôn phương gió về thân thiết
Gió tình nhân.