Tôi bước đi trong khu vườn của mình bằng sự cảm ơn
Không cần học từ dòng sông linh hồn tôi vẫn chảy
Không cần nhìn ngắm rừng Thu tôi đã biết ưu hoài
Không cần nhìn mùa Đông lòng tôi đã đủ thương đau
Nhưng nếu thức dậy được đọc bài thơ từ em
Trên mương nước quê hương có hoa vàng hoa đỏ
Nhưng nếu đọc được bài thơ từ anh
Tình ái sau chấn thương tình ái lại lành
Chữ trộn cùng cà phê đen,đường,sữa
Chữ có màu xanh
Việc gì phải cần có lời bàn
Rằng đá có thể tạo thành lửa
Tôi vốn thích làm người đun tuyết
Dòng máu em cùng lúc chảy trong tôi
Chẳng có gì xong rồi
Tôi cùng tôi chuyển tiếp
Trong khu vườn muôn kiếp
Em hôn, tôi hồi sinh…