Vết Sẹo

Tôi thả những bài thơ đi dạo

Nếu gió đẩy vào chấn song

Hay mưa làm bám vào gót giày em

Đừng trách

Tôi sẽ không sở hữu những gì đã thả ra

Nên làm sao có thể hiệu đính

Nông nỗi của chữ

Nhưng nếu có khi nào em thấy

Cũng dễ thương thôi

Rồi để tâm tình bay về một phương lạ

Thần thức tôi sẽ bám theo em

Nhỏ to về miền lãng du

Đất thơm mùa lúa mới

Sáng nay bài thơ tôi đi dạo

Về Điện Capitol

Bài thơ làm tấm khăn lau

Dù biết

Vẫn còn nguyên vết sẹo.

Leave a Comment