Tự Mình Trôi

Chúng ta cần khai phá

Từ ngôi từ đường

Chúng ta cần chắp vá

Nơi nỗi buồn chiến tranh

Chỉ là “ nỗi buồn chiến tranh “ là gì ?

Một cuộc tình ?

Giởn !

Một ngôi mộ

Giởn !

Một ngôi làng bốc cháy ?

Giởn !

Là biển gào sóng thét

Là bão dựng từ đông sang Tây

Là oằn vai lịch sử

Là thiên thu những tiếng thở dài

Nhưng làm sao vá lại

Đành vui trên nỗi buồn

Đành cười thay tiếng khóc

Đành hát dù mệt nhọc

Đành nhả máu trong thơ

Chẳng có gì,buổi sáng

Tôi hoang vu em

Tôi hoang vu tôi

Khi những thi sĩ không thể đứng trên quê hương của chính mình

Với những bài thơ không gốc rể

Mỗi đêm tự mình trôi…

Leave a Comment