trời đất không tri kỷ
mình ta cạn đĩa dồi trường
ngã ngớn cười sinh tử
nhà nhã lộng văn chương
việc gì say tỉnh
đợi gì chỗ bốn phương
mỗi sáng mỗi chấm phết
tụ tán cùng hoang đường
cây cầu vào huyền sử
đủ nối Đông cùng Tây ?
tiếng sáo Trương Chi ấy
chao nghiêng ngàn bến mây