Nhàm chán quá,anh !
Thế gian đời đời vẫn thế
Nhàm chán quá, Anh !
Thế gian chưa từng ngưng giọt lệ
Em đã đọc Tâm Kinh
Em đã nhìn dâu bể
Sao buồn ?
Đừng mong tiếng cười từ người đưa tới
Chỉ có thể sáng tạo nụ cười trong thế giới của em
Hãy hong khô nỗi buồn và bước
Hãy tắm mát trong dòng lệ của chính mình
Hãy nhìn cuộc đời là cả một trường chinh
Trong chiến đấu không đơn thuần cơm áo…
Nàng chỉ là con người
Tôi không là đạo sư
Cần một bài giảng trên núi
Cho nụ cười phục sinh