Có những người sinh không biết chết
Vẫn còn hoài vọng những âm mưu
Lòng thiền đi với bàn chân trói
Minh ngộ nằm trên đôi vú em
Tôi,bước vô tình đến quán thơ
Nhìn lên vách dán những vùng mơ
“ ta không hào kiệt,ai hào kiệt “
“ bút ngọc lời hoa kiếm lẫn cờ “
“ Trống đánh thùng thùng đâu mỹ nữ “
“ ông cần say khướt để ngâm thơ “
Ngày Đông vạt nắng sao mà ấm
Và nụ cười Xuân bỗng đợi chờ
Tiễn một tài hoa bỏ chiến trường
Cụ về,một thuở cứ là sương
Người không bầu cụ làm sao được
Anh đỉnh nhưng mà em chẳng thương….