Cái gì sau lối mòn hiển lộ
Mùa Đông trôi qua những nhánh cây gầy
Lá chậm về bởi lá ẩn trong mây
Lá phải khóc bởi lá cần phải khóc
Cái gì đã xóa đi thời tang tóc
Là môi em là nụ cười em
Hay từ viễn du kia những ngón tay mền
Thêu hương phấn tặng cho đời hương phấn
Rồi tan đi chẳng có gì là thật
Còn chăng,thơ vá nụ cười
Tôi rất sợ chẳng có gì là thật
Em….