Hắn từng đọc hằng ngày mấy chữ “ sự phi lý của thế gian “
Hắn cũng mỗi ngày mỗi đọc “ trăm năm là vô thường “
Và đó là kiến thức hắn có được
Trước kia
Vinh quang và lẽ phải dành cho kẻ còn lại
Lịch sử sẽ tự hoá trang cho tươm tất
Hắn cũng chỉ lờ mờ mới biết đây
Nếu mỗi cửa sổ dưới chân được mở
Hắn cũng không hiểu nỗi lời từ đất
Được vọng ra bởi những linh hồn
Hắn thấm sâu vào không gian
Nơi mỗi ngôi sao có riêng mình số mệnh
Để chờ một sự dẩn dắt
Không nghe gì ngoài đôi lần nhìn Sao rơi.
Hắn thấy từ cây sự im lặng đâm chồi
Hắn thấy từ cây sự phai màu của lá
Hắn thấy bốn mùa hình thành và phân rã
Dường như chúng rất an nhiên
Chợt nhớ lời xưa “ Thiên Nhân Tương Dữ “
Hắn kịp thức trước khi trời tối
Vợ hắn nhìn hắn cười ” Chiều vẫn chưa qua “