Thương

Những chiếc bàn chờ

Những lòng trẻ đợi

Mùa cổ tích trong tầm tay với

Nỗi oan khiên chẳng còn biên cương

Không có một quả đạn pháo nổ

Không có trò chơi chiến tranh

Vậy mà những biên giới được đóng

Vậy mà phi cơ không mấy chiếc bay

Vậy mà những đôi yêu nhau nằm thở dài

Vậy mà rất nhiều nhà hàng đóng cửa

Những chỉ trích trở thành thừa thải

Con Covid-19, làm sao có thể giận hờn ?!

Thơ cũng thở dài

Chữ không còn lực

Tiếng hát thiếu sức

Nỗi buồn như nghĩa trang

Ngồi trong Thankgiving quà tặng năm nay có khác

Mới thấy mai kia xinh đẹp dường nào

Mới thấy thương vô cùng một thuở xanh xao

Tay giở đất quên cả mùa Xuân tới…

Leave a Comment