Những điều tôi nghĩ tôi đã bỏ quên
Lại được khai quật từ một phương khác
Con đường mưa giăng cánh đồng trắng bạc
Gió đẩy xô người không nón không tơi
Có những lúc gặp nhau không vì chờ đợi
Hai con người ngồi “ ôn cố tri tân “
Bóng nói cùng tôi “ tê buốt vạn lần “
Tôi khuyên bóng “ sao bận lòng với nhớ “
Dẫu man dã cũng chúng mình xứ sở
Dẫu buồn đau cũng một thuở qua rồi
Lịch sử từng trang từng bước lần hồi
Xin chúc phúc hơn là buồn sông núi
Những điều tưởng quên đi vẫn tháng ngày gần gũi
Con sông xóm làng hàng cau bụi chuối
Đạn nổ tung Trường Sơn súng gầm vang suốt buổi
Cùng những đoàn người “ sinh Bắc tử Nam “…
Bao nhiêu trái tim cười với biển
Coi thường cái chết mà đi
Bao nhiêu giấc mơ quang vinh tổ quốc
Mai kia ai còn ghi ?
Vô tình đọc hữu tình ngồi gõ chữ
Chào thân thương nơi cháu Lạc con Rồng