Hai kẻ làm tình quên lửa cháy
Mai sau đời lập miếu tình nhân
Tôi từ trên sóng sông trăng quảy
Đi suốt ngàn năm lạc đất Tần…
Em không là cái chẳng qua
Anh băng muôn dặm mù sa tìm về
Không son sắt chẳng hẹn thề
Chỉ hai chiếc bóng cận kề yêu thương
Em từ cổ tích thành chương
Anh từ thất lạc miếu đường gặp nhau
Phong trần tay nắm trong tay
Em cười như thể ngàn sau vẫn thường