Em rằng : Cho chữ bình yên
Nên em mở khọa mở xiềng cho thơ
Em không tận bến tận bờ
Tận canh chờ đợi tận giờ mãn khai
Dưới trăng có kẻ thở dài
Lối nào nát đá vàng phai lối nào
Mời chào lửa củi hư hao
Tàn theo phiếm luận rót vào hư không
Sáng nay cảm tạ đèo bồng
Nụ cười em chút mặn nồng dẫu xa
Một thời thấy cỏ là hoa
Một thời cọng một thời qua biến hình
Em muôn đời vẫn tươi xinh
Tôi muôn đời vẫn thấy mình đi hoang..