một người là bốn người

Trung Sơn ngồi học Đạo

Thường Mộng ngồi nghe kinh

Nguyễn Không Danh ngồi ngắm biển

Đặng Thanh Tùng ngồi nhìn mình

Người xưa cùng bóng múa

Tôi cùng tôi thương ca

Người xưa tay nâng rượu

Tôi nay mắt nhìn hoa…

Đời sống như sông chảy ?

Bốn biển thật là nhà ?

Đi chưa từng thấy đến

Càng đi xem càng xa…

Leave a Comment